Hồ Sơ Kỳ Án
Kho hồ sơ Thể Loại Bảng Xếp Hạng Lịch sử
Mua VIP
Đăng nhập
Hồ Sơ Kỳ Án

Nền tảng đọc truyện hồ sơ kỳ án theo phong cách editorial, tối ưu cho trải nghiệm đọc dài và mô hình VIP.

Khám pháDanh sách hồ sơThể loạiBảng xếp hạng
Thành viênMua VIPDonateLịch Sử
Quay lại hồ sơ
Hồ sơ vụ án

VỤ ÁN VÒNG CẨM THẠCH

CASE #VU-AN-VONG-C

01MIỀN ĐẤT KHÔNG AI QUA02CÁI GIÁ CỦA NIỀM TIN03CÁI GIÁ CỦA NIỀM TIN VIP04RẠCH SẬY VIP05CHIẾC VÒNG TRONG BÙN VIP06MÙI CỦA SỰ THẬT VIP07KẺ ĐỘI MŨ CÔNG AN VIP08GIẢI PHẪU MỘT VỤ THẢM SÁT VIP09PHIÊN TÒA NGHÌN NGƯỜI VIP10VÙNG ĐẤT VẪN CÒN XƯƠNG VIP
Báo cáo điều traPhần 2 / 10 8 phút

CÁI GIÁ CỦA NIỀM TIN

HỒ SƠ ĐỌC:VỤ ÁN VÒNG CẨM THẠCH

Audio: VỤ ÁN VÒNG CẨM THẠCH

Chương 2: CÁI GIÁ CỦA NIỀM TIN

Mua VIP
0:000:00

Nhóm 9 người từ thành phố Hồ Chí Minh và tỉnh Cửu Long — tên cũ của Trà Vinh — đã liên hệ với một đường dây mà về sau điều tra xác định do Huỳnh Văn Hải cầm đầu.

Không ai biết chính xác họ là ai. Hồ sơ công an có ghi tên của 6 người — 5 từ Trà Vinh, 1 từ TP.HCM. Ba người còn lại, sau hơn 30 năm, vẫn là những cái tên chưa bao giờ được điền vào. Nhưng từ những gì còn sót lại trong hồ sơ và lời kể của người điều tra, có thể phác thảo ra một bức tranh: trong nhóm đó có đàn ông, có phụ nữ. Có một người mẹ đang mang thai. Và có một đứa bé gái khoảng 4 tuổi — được gia đình mang theo trong hành trình tìm cuộc đời mới.

Một đứa trẻ 4 tuổi. Không thể đi một mình. Không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chỉ biết đi theo người lớn, vì người lớn bảo đây là chuyến đi đến nơi tốt hơn.

Họ trả tiền. Họ tin tưởng. Họ lên đường.

Trần Bá Thọ là người đón họ từ bến đò và dẫn đường vào đất cù lao. Thọ quen thuộc với những con kênh nơi đây, quen với cách đi xuồng trong đêm tối không đèn, và quen với cái tên Huỳnh Văn Hải — người mà Thọ đưa "khách" đến.

Huỳnh Văn Hải không phải người lạ trong vùng. Hắn có nhà, có mối quan hệ, có tiếng tăm nhất định trong đường dây đưa người vượt biên phi pháp. Hắn cũng có thứ quan trọng hơn: khả năng nói chuyện, thuyết phục, tạo cảm giác an toàn. Những người từ thành phố xuống nhìn thấy một ngôi nhà, một bữa cơm, một người đàn ông tự tin bảo "cứ yên tâm, vài hôm nữa có tàu lớn".

Họ không biết đó là bữa cơm cuối cùng họ được ngồi xuống.

Họ cũng không biết rằng người đại diện cho pháp luật tại xã Đại Ân 1 — người duy nhất mà họ có thể kêu cứu nếu có chuyện bất trắc — chính là Trương Tuấn Kiệt, Trưởng công an xã. Và Kiệt, tên đang đeo sắc phục kaki và mang súng bên hông, cũng là một trong những kẻ ngồi trong căn nhà Huỳnh Văn Hải đêm đó. Bàn kế hoạch giết người.

Có một sự thật lạnh lùng ở đây mà sau bao nhiêu năm vẫn không bớt đau: những người bị sát hại không làm gì sai. Họ khao khát một cuộc sống tốt hơn — điều mà không ai có thể trách cứ. Họ không đáng chết. Không ai trong số họ đáng chết. Không người mẹ mang thai, không đứa bé 4 tuổi, không người đàn ông nào trong nhóm đó đáng chết chỉ vì họ muốn đi tìm một cuộc đời khác.

Nhưng họ đã gặp phải những kẻ không xem mạng người là gì ngoài phương tiện để đổi lấy vàng và tiền mặt.

Rạch Sậy vẫn nằm đó, im lặng, khi đêm xuống. Nhóm 9 người ngủ lại nhà Huỳnh Văn Hải, chờ sáng. Họ không biết rằng trong căn phòng bên cạnh, những tên sát nhân đang ngồi, rót rượu, và thống nhất từng bước một.

Ánh đèn dầu lắc lư trong căn nhà Huỳnh Văn Hải. Và bữa nhậu bắt đầu.

Phần trướcPhần sau