Hồ Sơ Kỳ Án
Kho hồ sơ Thể Loại Bảng Xếp Hạng Lịch sử
Mua VIP
Đăng nhập
Hồ Sơ Kỳ Án

Nền tảng đọc truyện hồ sơ kỳ án theo phong cách editorial, tối ưu cho trải nghiệm đọc dài và mô hình VIP.

Khám pháDanh sách hồ sơThể loạiBảng xếp hạng
Thành viênMua VIPDonateLịch Sử
Quay lại hồ sơ
Hồ sơ vụ án

CÔ GIÁO VÀ TÊN HỌC TRÒ SÁT NHÂN

CASE #CO-GIAO-VA-T

01BỐI CẢNH & NHÂN VẬT02NGÀY ĐỊA NGỤC03CUỘC ĐIỀU TRA04KẺ THỦ PHẠM05PHIÊN TÒA & BẢN ÁN06DƯ ÂM & Ý NGHĨA
Báo cáo điều traPhần 6 / 6 8 phút

DƯ ÂM & Ý NGHĨA

HỒ SƠ ĐỌC:CÔ GIÁO VÀ TÊN HỌC TRÒ SÁT NHÂN

Audio: CÔ GIÁO VÀ TÊN HỌC TRÒ SÁT NHÂN

Chương 6: DƯ ÂM & Ý NGHĨA

Mua VIP
0:000:00

Gia đình Đặng Thị Yến mang về một nỗi mất mát không thể bù đắp. Cô gái út — người ngoan hiền, học giỏi, vừa bước vào sự nghiệp dạy học đang hứa hẹn — đã không còn nữa. Người anh trai Đặng Văn P. chỉ biết nói rằng em gái anh chưa từng giới thiệu Viễn chính thức với gia đình. Cô sống kín tiếng quá. Và cái kín tiếng đó đã không cho ai cơ hội nhận ra nguy hiểm đang đến gần.

Về phía gia đình Hà Dã Viễn — ông bà nội già yếu, bệnh tật, đã nuôi đứa cháu bằng tất cả những gì còn lại. Trước đây họ vui vì cháu có người yêu tốt. Sau đó họ khóc vì không còn hiểu được đứa cháu mình đã sinh ra và nuôi dưỡng. "Đến giết con gà nó còn không dám," bà nội nói trong nước mắt — câu nói của một người già không thể nào lý giải được cái ác đã trú ngụ bên cạnh mình bao nhiêu năm mà không biết.

Vụ án Đặng Thị Yến — Hà Dã Viễn đặt ra những câu hỏi không dễ trả lời về các mối quan hệ hình thành trong môi trường giáo dục, về ranh giới giữa thầy và trò, về những gì chúng ta che giấu khỏi những người thân yêu nhất.

Đây không phải là vụ án giết người vì thù hận hay ghen tuông. Đây là một kế hoạch lạnh lùng, được thực hiện bởi một người đã xem người yêu của mình trước hết như một nguồn tài sản. Ma túy đá — nhân tố xuất hiện xuyên suốt từ quá trình sa đọa cho đến động cơ giết người — một lần nữa được nhắc đến như một thứ có khả năng tước đoạt nhân tính theo cách mà không thứ gì khác có thể.

Vườn cà phê của bà Lê Thị Mỹ C. vẫn còn đó. Những cành cây vẫn ra hoa và đậu quả theo mùa. Di Linh vẫn là vùng đất yên bình của cao nguyên Lâm Đồng.

Nhưng với những người sống ở đó vào tháng 10 năm 2015, có lẽ không ai còn đi qua rẫy cà phê ở tổ 13 mà không một lần nhớ lại mùi hôi thối bất thường của chiều hôm đó — và hình ảnh một cô gái trẻ, gương mặt đã không còn, treo một mình giữa rừng cây trong bao nhiêu ngày không ai hay.

Đặng Thị Yến đã đến Di Linh vì tin tưởng. Và sự tin tưởng đó đã là thứ cuối cùng cô mang theo.

Phần trướcĐóng hồ sơ