KẺ THỦ PHẠM
Audio: CÔ GIÁO VÀ TÊN HỌC TRÒ SÁT NHÂN
Chương 4: KẺ THỦ PHẠM
Ngày 23 tháng 12 năm 2015, phiên tòa sơ thẩm lưu động của TAND tỉnh Lâm Đồng được mở tại UBND thị trấn Di Linh — ngay trên quê hương của Hà Dã Viễn, trước mắt những người hàng xóm, những người từng quen biết anh ta.
Suốt phiên xử, Viễn tỏ ra vô cảm đến mức lạnh lùng. Câu trả lời cho các câu hỏi của chủ tọa chỉ là những từ ngắn gọn: "Có." "Không." Và khi chủ tọa hỏi liệu bị cáo có ân hận khi giết người yêu của mình không, Hà Dã Viễn nhìn thẳng và đáp: "Không!"
Cả phòng xử án lặng đi.
Thế nhưng có một khoảnh khắc duy nhất, Hà Dã Viễn khóc. Không phải khi nhắc đến Đặng Thị Yến. Không phải khi nghe bản án được tuyên. Mà là khi bà nội — người già gầy gò, nhăn nheo, đã nuôi anh ta từ nhỏ — đến nói chuyện với cháu ở vành móng ngựa. Lúc đó, Viễn bật khóc nức nở.
Đó có lẽ là điều duy nhất còn lại trong anh ta — không phải ân hận vì đã giết người, mà là nỗi đau vì đã phụ lòng người duy nhất đã không bỏ rơi mình.
Hà Dã Viễn không phải sinh ra đã là kẻ giết người. Anh ta lớn lên trong thiếu thốn tình thương — mất cha từ nhỏ, bị mẹ bỏ, học trong sự bắt nạt và cô đơn. Những người bạn cũ mô tả anh ta hồi nhỏ như một đứa trẻ "hiền đến mức ngờ nghệch." Chính sự hiền lành đó đã khiến anh ta không biết cách bảo vệ bản thân, và tìm đến những con đường sai lầm để mua sự yên ổn.
Ma túy đá — thứ anh ta bắt đầu dính líu từ năm cấp 3 — đã xói mòn khả năng phán đoán và đồng cảm của anh ta theo từng năm tháng. Tiền án về trộm cắp và cướp tài sản năm 2012, thậm chí với chính ông nội của mình, cho thấy khi cơn nghiện đòi hỏi, không có ranh giới đạo đức nào còn đứng vững.
Người bạn gái cũ, người mà Viễn đã gọi ngay sau khi giết Yến để nhờ đón về thị trấn — cô ấy không biết gì về những gì vừa xảy ra. Chỉ khi cảnh sát đến, cô mới hiểu mình vừa là người đã vô tình giúp kẻ thủ ác bước ra khỏi hiện trường.
